Đất khách quê người

Thursday, November 02, 2006

Bông tuyết đầu trên đất khách- 2 November 2006

Nhiệt độ ngoài trời hôm nay là 1 độC, nếu tính cả wind chill là -5độ cơ đấy. Ồ, vậy là mùa đông đã đến thật sao?

Không phải! Đây mới là chớm đông thôi. Theo lịch Canada thì ngày 21 tháng 12 mới là ngày đầu đông. Ấy vậy mà hôm nay mình đã thấy tuyết. Tận mắt chứng kiến những bông tuyết đầu mùa nơi đất khách làm mình muốn chia sẻ với những ai chưa từng biết tuyết quá.



Tiễn chồng ra cửa thì thấy những bụi gì đó trắng trắng và mình phát hiện ra ngay đấy là tuyết dù chồng mình nói "đâu mà...". À hà... Hai vợ chồng hớn hở chạy ra ngoài, mình xoè bàn tay đón tuyết, nhưng những bông tuyết không chịu nằm trong tay mình vì có ít quá. Lúc này những bông tuyết thật là nhỏ và nhẹ nhàng rơi xuống thềm và trên đầu ngọn cỏ, rồi sau đó tan ra thành nước. Nhưng chỉ khoảng 3 phút sau thôi, bông tuyết đầu tiên có hình xuất hiện. Lần này mình và anh có thể nhìn thấy rõ bông tuyết 6 cạnh tuyệt đẹp. Khi tuyết rơi xuống, nó màu trắng trắng, rồi sau đó ngả màu thành màu trắng trong, rồi tan thành nước thật. Những hình ảnh có lẽ mình chỉ thấy ở các bông tuyết được treo trên cành thông nhân dịp Giáng sinh ở Việt Nam. Tuyết rơi cũng chỉ được độ chục phút rồi hết.

Khoảng 3 giờ chiều, khi đi đến lớp học dành cho các bà bầu về, bỗng nhiên tuyết lại rơi. Lần rơi này khác hắn lần trước. Những bông tuyết không còn hình 6 cánh như hồi trưa nữa mà nó vo gọn vào như một chấm nhỏ to bằng đầu đũa con. Vội vất túi vào trong nhà và xách chiếc máy ảnh chạy ra ngoài phố. Nhưng điều trước tiên mình làm là thò tay ra ngoài và vơ gọn lấy 1 nắm tuyết, rồi tung lên như mình đã thấy trong phim trẻ em hay làm. Vì tuyết rơi nhiều nên việc gom lại rất dễ dàng, tuyết dầy đến nỗi mình cảm tưởng có thể dùng để nặn hình các con thú cơ mà. Rồi nhặt một bông tuyết đầy đặn nhất, đáng yêu nhất cho vào miệng để nếm thử cảm giác về tuyết. Cũng như những gì mình biết: chẳng khác gì nước đá...





Những người đi bộ trên đường thì chạy thật nhanh như thể trốn chạy cơn mưa tuyết, còn mình thì cố đi thật chậm để kéo dài sự tận hưởng về những bông tuyết đầu mùa không dễ gì có được ở Việt Nam hay Đài Loan mà mình đã đến. Những bông tuyết cứ lộp độp rơi trên người mình, trắng xoá. Mình có cảm giác như những hạt xốp màu trắng cứ liên tục ném lên người. Chúng cười đùa trên tóc, luồn vào trong người qua chiếc áo khoác mỏng chưa kịp cài khuy, chúng hôn nhẹ nhàng lên má lên môi và vào khoé miệng.

Ồ thật đẹp và lãng mạn nữa. Những tán lá màu vàng xen lẫn màu đỏ của lá phong, nay lại được xen lẫn màu trắng của tuyết mới đẹp làm sao. Những chú sóc nhỏ gặp mưa tuyết vậy mà vẫn chạy và đùa vui trên những cành cây...

0 Comments:

Post a Comment

<< Home